TỪ “BÌNH THƯỜNG” ĐẾN “XUẤT SẮC”, KHOẢNG CÁCH 1% Ở ĐÂU?

Gần đây mình nhận được một tin nhắn khá quen thuộc:

“Mình đó giờ chỉ là 1 nhân viên bình thường, nhưng mình không muốn tiếp tục như vậy nữa. Mình muốn bước vào một môi trường tốt hơn, trở thành phiên bản xịn hơn của chính mình. Mình không biết nên bắt đầu từ đâu. Readiness có thể định hướng giúp mình không?”

Những tin nhắn như vậy mình gặp khá thường xuyên. Rất nhiều người muốn thoát khỏi “bình thường”, muốn đặt chân lên vùng “xuất sắc”, nhưng lại không rõ điểm bắt đầu. Vì vậy, mình muốn chia sẻ một vài góc nhìn, không phải câu chuyện thi cử, cũng chẳng phải bí quyết đột phá nhanh, mà là hành trình thật sự của việc đi từ mức “bình thường”… đến mức làm người khác phải ngoái nhìn.

1. Mấu chốt đầu tiên: Bạn không phải nhân viên “bình thường”. Bạn chỉ đã từng “bình thường”.

Điều mình đánh giá cao nhất ở bạn chính là thái độ: không chấp nhận dậm chân tại chỗ. Nhiều người nhầm lẫn giữa kết quả quá khứ và giá trị nội tại. Họ tin rằng “bình thường” là căn tính, điều không thể thay đổi.


Nhưng thực tế, sự khác biệt giữa người “giỏi” và người “chưa giỏi” đa phần nằm ở thời lượng nỗ lực và mức độ kỷ luật. Khi bạn nhận ra mình có thể trở nên xuất sắc, bạn đã đi được bước đầu tiên rồi đấy!

2. Hành trình này dài, và chắc chắn không dễ.

Nếu xuất sắc là thứ ai cũng đạt được nhanh, thì nó đã không còn mang giá trị. Lợi thế của sự xuất sắc nằm ở chính độ hiếm của nó.

Nên hành trình nâng mình lên một chuẩn cao hơn sẽ đòi hỏi:

– Thời gian đủ dài,

– Mức độ kỷ luật đủ nghiêm,

– Và sự đánh đổi đủ rõ ràng.

Bạn sẽ phải giảm những thứ dễ gây xao nhãng: giải trí vô thức, lướt mạng, những buổi “cho vui”. Bạn cần dồn thời gian vào những việc tạo giá trị thật: học, luyện, đọc, làm, kiểm chứng, sửa và làm lại.

Câu hỏi quan trọng nhất là: bạn có sẵn sàng đánh đổi không?

3. Lý do thật sự khiến bạn muốn trở nên xuất sắc là gì?

Nhiều người đặt mục tiêu xuất sắc để đạt thành tựu: học trường top, thăng chức, cơ hội tốt hơn. Điều này hoàn toàn hợp lý.

Nhưng nếu bạn chỉ coi “xuất sắc” như một phương tiện để đạt đích, bạn sẽ rất dễ kiệt sức. Hành trình nâng chuẩn cá nhân là hành trình lặp đi lặp lại của việc đào sâu, đặt câu hỏi, tự thử thách. Nếu bạn không thật sự thích cảm giác tiến bộ, bạn sẽ khó giữ nhịp.

Còn nếu bạn biết tận hưởng chính quá trình – cách mình hiểu sâu hơn, làm tốt hơn, nhìn thấy sự khác biệt từng chút một – bạn sẽ bền vững hơn rất nhiều. Khi đó, thành công chỉ là hệ quả.

4. Đừng coi một cột mốc nào đó là “điểm dừng” của sự xuất sắc.

Ngay cả khi bạn đạt được một mục tiêu lớn – trường tốt, công việc tốt – thì điều đó không đồng nghĩa bạn đã “xuất sắc trọn đời”. Chuẩn mực của thế giới thay đổi rất nhanh; “xuất sắc hôm nay” rất có thể chỉ là “vừa đủ ngày mai”.


Do đó, thay vì xem một thành tựu là vạch đích, hãy xem nó là chỉ báo rằng bạn đang đi đúng hướng. Điều quyết định vẫn là bạn có tiếp tục duy trì tốc độ và sự sắc bén ấy hay không.

5. Và đây là điểm cuối cùng: đừng theo đuổi thành công bằng một con mắt chăm chăm nhìn vào kết quả.

Nếu lúc nào bạn cũng đứng “đợi” thành công, bạn sẽ có rất ít năng lượng cho việc thực sự làm giỏi một việc. Thành công vốn là thứ đến muộn – nó đến khi bạn tập trung đủ sâu vào chất lượng.

Hãy coi mỗi ngày bạn tiến thêm 1% là tài sản. 1% đó sẽ tích lũy thành sự khác biệt lớn hơn rất nhiều so với bạn tưởng.

Không ai đi từ “bình thường” lên “xuất sắc” trong một bước nhảy. Tất cả đều đi nhờ vào 1% phát triển mỗi ngày – 1% mà đa số mọi người bỏ qua.

Nếu bạn giữ vững nhịp độ, phần còn lại sẽ tự đến bạn nhé!

Khám phá các bài viết khác